[Xuyên Thành Pháo Hôi Trong Truyện Đam Mỹ NP, Tôi Bị Ba Nam Chính Nhắm Tới_] Chương 7

 Tôi định hỏi: "Sao Lâm Lạc Hành lại khóc?"

Nhưng lời vừa lên đến miệng lại nuốt ngược trở vào.

Thấy tôi im lặng.

Lâm Thu đứng dậy, bước đến bên cạnh.

Một mùi thuốc sát trùng nồng nặc thoảng qua.

"Tay cậu bị thương à?"

Trên cánh tay Lâm Thu là một mảng bầm tím rất lớn.

Tôi vô thức hỏi:

"Có đau không?"

Đôi mắt hoa đào của cậu ánh lên một tầng hơi nước.

"Không đau."

Hệ thống đứng bên cạnh xem kịch, tặc lưỡi:

【Chậc chậc, đóa bạch liên hoa yếu đuối mà cứng cỏi thế này đúng là khiến người ta đau lòng.】

Tôi đáp:

【Một cỗ máy như mày cũng biết đau lòng cơ à?】

Hệ thống không phục:

【Thế mới càng chứng tỏ sức hút của thụ chính lớn đến mức nào chứ!】

"..."

Sau khi bôi thuốc cho Lâm Thu xong.

Cậu bỗng hỏi:

"Nước trong hồ bơi... lạnh lắm không?"

"Không lạnh."

Tôi chẳng hiểu sao cậu lại đột nhiên hỏi vậy.

Giây sau đã bị cậu kéo vào lòng.

Lâm Thu ôm chặt tôi, khẽ nói:

"Trần Trình, lúc anh nhảy xuống vớt chiếc vòng giúp tôi... anh có biết khi đó tôi đang nghĩ gì không?"

"Tôi nghĩ... anh đúng là đồ ngốc."

"Rõ ràng nước lạnh như thế mà vẫn nhảy xuống."

Tôi rất muốn nói.

Việc tôi nhảy xuống hồ hoàn toàn là bị hệ thống ép.

Nhưng lại không thể nói ra.

Tôi đưa tay xoa nhẹ gương mặt cậu.

"Lâm Thu, cậu mệt rồi. Đi ngủ một giấc đi."

"Xem như hôm nay tâm trạng cậu không tốt, tôi sẽ đích thân xuống bếp làm cho cậu một bữa thật ngon, được chứ?"

Trong mắt Lâm Thu tràn ngập niềm vui không giấu nổi.

"Vậy anh không được lén bỏ đi đâu."

Sau khi nhận được lời hứa của tôi.

Cậu cứ ba bước lại ngoái đầu một lần rồi mới chịu vào phòng ngủ.

14

Đến lúc tôi nấu xong bữa tối thì trời đã nhá nhem.

Tôi khẽ đẩy cửa.

Rón rén bước đến bên giường Lâm Thu.

Hệ thống cười hì hì:

【Ra là ký chủ định làm chuyện này. Tôi còn bảo sao người lười như cậu hôm nay lại chịu khó nấu cơm cho Lâm Thu.】

Tôi mặc kệ nó.

Nhẹ nhàng tháo dây quần của Lâm Thu.

Rút điện thoại ra.

Tách! Tách! Tách!

Chụp liên tiếp mấy tấm.

Sau đó hí hửng ngắm thành quả.

Mẹ nó chứ.

Sao thụ chính nào dáng người cũng đẹp thế này!

Đả kích lòng tự tôn của tôi quá!

Mải mê xem ảnh.

Đến mức chẳng hề nhận ra phía sau đã có người đứng từ lúc nào.

Hai cánh tay Lâm Thu vòng qua ôm lấy tôi.

Cằm tựa lên vai tôi.

Mượn luôn tay tôi để lướt xem những tấm ảnh vừa chụp.

Cậu cười khen:

"Chụp đẹp đấy."

"Nhưng lần sau nếu anh còn muốn chụp, cứ nói thẳng với tôi."

"Tôi sẽ phối hợp."

Tôi giật mình lùi liền hai bước.

"C... cậu hiểu lầm rồi."

"Tôi chỉ định gọi cậu dậy ăn cơm thôi."

Lâm Thu liếc xuống dây quần đang buông lỏng.

"Ăn cơm? Ăn kiểu gì?"

Mặt tôi đỏ bừng như muốn bốc khói.

Hệ thống hét ầm lên:

【Má ơi! Bạch liên hoa biến thành ớt hiểm rồi!】

Con mẹ nó.

Đến lúc này mà nó còn có tâm trạng hóng hớt!

Tôi thật sự không biết phải giải thích thế nào.

Ngay lúc ấy.

Đôi môi ấm áp của Lâm Thu đã áp xuống.

Vừa hôn vừa cắn nhẹ môi tôi.

"Đây là lần thứ hai tôi hôn anh."

"Sao anh vẫn chẳng có chút phòng bị nào thế?"

"Chẳng trách... mềm như vậy."

Chân tôi mềm nhũn.

Cả người ngã xuống tấm chăn mềm mại.

Tôi giãy giụa.

"Chúng ta làm vậy là không đúng!"

Lâm Thu chớp mắt đầy vô tội.

"Anh thấy khó chịu à?"

Một luồng tê dại chạy dọc sống lưng, thẳng lên tận da đầu.

Thật ra...

Cũng... khá dễ chịu.

Lâm Thu rất hài lòng với phản ứng của tôi.

Đang định cúi xuống hôn thêm lần nữa.

Rầm!

Cửa phòng bị đẩy mạnh.

Cố Dạ đứng ở cửa.

Sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

"Hai người đang làm gì?"

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘