[Xuyên Thành Pháo Hôi Trong Truyện Đam Mỹ NP, Tôi Bị Ba Nam Chính Nhắm Tới_] Chương 5

 Tôi nhất thời không biết phải phản bác thế nào.

Thay quần áo xong.

Tôi cúi xuống nhìn đôi chân trần lành lạnh của mình.

May mà áo sơ mi của Cố Dạ đủ rộng.

Ít nhất cũng che được chỗ cần che.

Hệ thống bỗng hét ầm lên:

【Ký chủ! Chân cậu trắng quá! Còn dài nữa!】

【Im miệng!】

Tôi nằm lên giường.

Nghe tiếng nước róc rách vọng ra từ phòng tắm, nơi Cố Dạ đang tắm.

Chăn đệm thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc trên người anh.

Dần dần.

Cơn buồn ngủ kéo đến.

Tôi thiếp đi lúc nào không hay.

9

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Tôi phát hiện mình đang nằm gọn trong lòng Cố Dạ.

Còn chiếc áo sơ mi trên người...

Đã biến mất từ lúc nào!

Chuyện gì thế này?!

Mặt tôi đỏ bừng.

Hệ thống lập tức lên tiếng:

【Trần Trình, nửa đêm qua tôi thấy hết nhé. Anh ta không chỉ cởi áo của cậu, còn ôm eo cậu, rồi nhìn chân cậu rất lâu.】

【Có lẽ Cố Dạ sợ ký chủ bị lạnh thôi. Chẳng phải trong Chân Hoàn Truyện, Chân Hoàn với Quả Quận Vương ở chùa Cam Lộ cũng ôm nhau sưởi ấm đó sao?】

Tôi bất lực.

【Bớt xem phim truyền hình lại đi!】

Tôi vừa định ngồi dậy.

Cố Dạ lại siết chặt vòng tay hơn.

Giọng nói khàn khàn vì mới ngủ dậy vang bên tai.

"Đừng động."

Tôi lập tức cứng người.

Sau mấy phút tim đập loạn như trống.

Cố Dạ chậm rãi lên tiếng.

"Tối qua cậu cứ kêu lạnh, rồi chui mãi vào lòng tôi."

Anh ta nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Nếu tôi không biết sự thật từ trước.

Có khi đã bị anh ta lừa thật rồi.

Nhưng người trước mặt là Cố Dạ.

Tôi chỉ đành nuốt cục tức vào trong.

"Xin lỗi Cố tổng, lần sau tôi sẽ không như vậy nữa."

Thế nhưng trong lòng tôi lại âm thầm thề.

Có chết tôi cũng sẽ không bao giờ ngủ chung giường với Cố Dạ nữa!

10

Tôi cùng Cố Dạ bước vào công ty.

Ngay lập tức thu hút vô số ánh mắt hóng chuyện của đồng nghiệp.

Dù sao Cố Dạ cũng nổi tiếng là người lạnh lùng, không dễ gần.

Thậm chí còn có người cười trêu:

"Không phải tối qua cậu ở cùng Cố tổng đấy chứ?"

Tôi sặc ngay ngụm nước vừa uống, vội vàng xua tay.

"Sao có thể chứ."

Đồng nghiệp bật cười.

"Tôi chỉ nói đùa thôi, trợ lý Trần sao căng thẳng thế?"

Khó khăn lắm mới tan làm.

Lại bị bạn bè lôi kéo đi xem concert.

Mỹ danh là giúp tôi thư giãn đầu óc.

Nhưng đến nơi tôi mới phát hiện.

Người đang đứng trên sân khấu là Tống Minh Hàn.

Nam thần đỉnh lưu kiêu ngạo ngông cuồng trong nguyên tác.

Cũng là thanh mai trúc mã của Lâm Thu.

Theo nguyên tác, Tống Minh Hàn và Lâm Thu từng sống chung một cô nhi viện.

Lâm Thu là một trong số ít người từng dành cho cậu sự ấm áp.

Dù sau này bị ép chia xa.

Hai người vẫn luôn giữ liên lạc.

Vừa si tình, lại vừa chung thủy.

Thậm chí còn giúp Lâm Thu giải quyết không ít phiền phức.

Mà mấy phiền phức đó...

Hình như đều là do tôi.

Dưới ánh đèn sân khấu.

Kiểu tóc wolf cut của Tống Minh Hàn buông xuống sau gáy.

Mỗi lần mỉm cười.

Đường nét gương mặt đẹp đến mức khiến người ta không thở nổi.

Tiếng hét của fan gần như muốn hất tung mái vòm nhà thi đấu.

Sau khi concert kết thúc.

Người hâm mộ chen kín lối ra.

Đồng nghiệp kéo tay tôi.

"Đi cửa sau đi. Chú tôi làm ở đây nên biết có lối này."

Nhưng vừa lúc cửa thang máy mở ra.

Chúng tôi đã chạm mặt Tống Minh Hàn, người được che chắn kín mít.

Ánh mắt cậu ta đầy tính công kích.

Đồng nghiệp vừa bước vào thang máy đã dựa sát vào vách, run rẩy.

"T... Tống Minh Hàn."

Tôi phải đỡ lấy cô ấy.

Nếu không chắc đã ngồi bệt xuống đất rồi.

Tống Minh Hàn nhướng mày.

"Tôi đáng sợ đến vậy sao?"

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘