Mặc dù Diệp Hồi sở hữu khuôn mặt đáng yêu như búp bê, nhưng bản chất vẫn là một Alpha thực thụ, thật sự rất nặng.
Không còn cách nào, tôi chỉ đành cõng cậu ta chạy vào nhà vệ sinh gần nhất.
Omega tóc vàng đó cứ như ph/á/t đ/ê/n, bám riết không buông.
Tôi giật lấy bình hoa phía sau đ/ậ/p m/ạ/nh vào đ/ầ/u hắn, hắn lập tức ngã lăn ra sàn, trên trán chảy rất nhiều máu.
Tôi… không lẽ tôi đánh chết người rồi?
Tôi bước lại đá hắn một cái, không nhúc nhích. Tim tôi như ngừng đập trong giây lát.
Diệp Hồi vẫn co rúm trên sàn nhà vệ sinh, người không ngừng run rẩy.
“Diệp… Diệp Hồi, cậu thế nào rồi?”
Diệp Hồi nằm dưới đất, siết chặt hai tay, các đường gân xanh nổi lên rõ rệt.
Tôi dựa lưng vào cửa, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, nhưng tôi không dám thả lỏng.
Sao mọi chuyện đột nhiên lại hỗn loạn thế này?
Tôi... tôi đã lỡ tay g/i/ế/t người rồi?
Tôi…có bị tống vào tù không?
Mà nhà tù ở đây có giống trên Trái Đất không?
Trong lúc tôi còn đang hoang mang, Diệp Hồi không biết từ lúc nào đã bật dậy.
Cậu ta bất ngờ lao tới, h/u/n/g h/ã/n c/ắ/n ph/ậ/p vào cổ tôi."
"Mẹ kiếp, cậu nhìn cho rõ tôi là ai!" – Tôi vùng vẫy điên cuồng, dốc hết sức chống trả.
Nhưng dù bình thường tôi có tập luyện đến mấy, thì so với đám Alpha phát cuồng kiểu này cũng chẳng ăn thua.
Huống chi, Diệp Hồi lúc này như đang phát điên vậy.
Chưa đầy mười giây, Diệp Hồi đã đánh ngã tôi xuống đất.
Thằng nhóc này cứ nhằm đúng cổ tôi mà c/ắ/n.
Tôi chợt hiểu ra – lẽ nào đây chính là cái gọi là kỳ ph/á/t t/ì/n/h hay kỳ đ/ộ/ng d/ụ/c gì gì đó sao?
Thứ đó… thật sự tồn tại à?!"
Trên mạng có nói, Alpha trong thời kỳ này rất nhạy cảm, chúng có thể c/ắ/n c/h/ế/t Omega.
Chẳng lẽ tôi sẽ trở thành người Trái Đất đầu tiên bị c/ắ/n c/h/ế/t?
Diệp Hồi c/ắ/n tôi không thương tiếc, c/ắ/n trúng ngay động mạch cảnh ở cổ tôi, suýt nữa là “game over”.
"A...!"
Những cơn đau dữ dội ập đến, tôi ngã sấp xuống đất, tay chạm vào sau gáy thì toàn là máu.
Diệp Hồi bắt đầu xé toạc quần áo của tôi.
Cắn thì cắn, đừng có làm bừa!!
Tôi chính là 1 đấy?!
Diệp Hồi như phát điên, tôi đá tới tấp vào người cậu ta nhưng chẳng có tác dụng.
Nước mắt tôi sắp trào ra rồi.
“Rầm” - Một tiếng động lớn.
Cửa phòng nhà vệ sinh bị đá tung ra.
Phó Duệ xông vào, vừa nhìn thấy tôi liền đỏ mắt, ánh nhìn như muốn x/é n/á/t người khác vậy.
Anh ta kéo Diệp Hồi ra khỏi người tôi, ném cậu ta sang một bên, sau đó đấm cậu ta những cú thật mạnh, không chút lưu tình.
“Phó Duệ…”
Phó Duệ mắt vẫn đỏ ngầu, căn bản không nghe tôi nói gì.
Diệp Hồi bị đè dưới đất, vẫn còn vùng vẫy, tôi nghĩ cậu ta sắp bị Phó Duệ đ/á/n/h ch/ế/t đến nơi rồi.
“Phó Duệ...”
Tôi run rẩy đưa tay ôm lấy cổ, nước mắt cứ thế trào ra không ngừng.
Phó Duệ bước tới ôm lấy tôi, nhẹ nhàng nâng đầu tôi lên, ánh mắt dồn vào sau gáy tôi.
Hơi thở anh ta gấp gáp, lồng ngực cũng run lên từng hồi, mắt thì đỏ hoe nhìn tôi đầy đau lòng.
Rồi anh ta cúi đầu, nhẹ nhàng liếm sau gáy tôi.
Tôi cảm thấy m/á/u ở sau gáy chảy ngày càng nhiều, toàn thân nhẹ bẫng như sắp bay lên.
Trước khi mất đi ý thức, trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi:
Tại! Sao! Không phải anh nên đưa tôi đến bệnh viện ngay sao?
Anh còn muốn l/i/ế/m tôi đến bao giờ?
Điều tôi không ngờ tới là, sắc mặt Phó Duệ lập tức tái nhợt khi nhìn thấy tôi rời vào hôn mê.
Anh ta lẩm bẩm: “Sao lại thế này?”
0 Nhận xét