[Xuyên Vào Thế Giới ABO, Tôi Giả Làm Alpha Để Sống Sót_] Chương 9

“Không kiểm tra ra chất kích thích đó sao?”

Loại thuốc này cơ bản là hàng cấm, sao có thể dễ dàng mang vào trong Club được?

Phó Duệ nhíu mày: “Có người đã nuốt 'nó' rồi lén mang vào.”

Đúng là một kẻ điên.

Giết địch một nghìn, tự hạ tám trăm.

Sau đó tôi còn muốn hỏi thêm một số chi tiết nữa, nhưng Phó Duệ lại đổi chủ đề.

Tôi ở bệnh viện tịnh dưỡng suốt nửa tháng, rồi được Phó Duệ đón về nhà anh ta.

Tôi thậm chí còn nghi ngờ, tôi đã rơi vào cái bẫy của anh ta?

Trong khoảng thời gian tôi nằm viện, mỗi sáng anh ta đều đến phòng tôi, cùng tôi ăn sáng trước khi đến công ty, và lại đến vào buổi tối.

Ngày qua ngày, Phó Duệ ngày càng trở nên hốc hác hơn.

Tôi khẽ bóng gió với anh ta rằng, với bộ dạng thế này thì tôi có muốn trốn cũng trốn không nổi, rồi bảo anh ta không cần phải lui tới thường xuyên như vậy.

Thế nhưng Phó Duệ chỉ mỉm cười, bảo rằng anh ta cam tâm tình nguyện.

Lại còn nói, nếu tôi thấy xót cho anh ta, thì chỉ cần hôn anh ta một cái là đủ rồi.

Vẫn là bộ dạng dịu dàng đó, khiến tôi vừa bực mà lại buồn cười.

Thôi thì, đến đây đi, tôi mệt lắm rồi.

Phó Duệ không biết rằng, vào ngày đầu tiên tôi tỉnh lại sau hôn mê, tôi đã thấy anh ta lặng lẽ đến phòng tôi vào đêm khuya.

Hôm đó, do cả ngày tôi ngủ quá nhiều nên ban đêm tôi không ngủ được.

Tôi chỉ có thể nhắm mắt lại và nghỉ ngơi.

Khoảng ba giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng cửa phòng khẽ mở.

Tôi giật mình thót tim.

Cứ ngỡ là trộm, tôi nhanh chóng nghĩ cách ứng phó.

Đột nhiên tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.

Là Phó Duệ.

Tôi thấy lạ – chẳng phải vừa mới tạm biệt nhau sao?

Người này rốt cuộc có việc gì mà phải quay lại vào giữa đêm?

Tôi chờ anh lên tiếng.

Nhưng lại vô tình ngủ quên.

Sau này, tôi lén nhờ cô y tá trực ban cho xem camera giám sát.

Tôi mới biết anh ta đến là ngồi suốt cả đêm.

Từ đó trở đi, ngày nào anh ta cũng đến, sắc mặt thì ngày càng tái nhợt.

Không phải anh muốn nhập viện cùng tôi luôn đó chứ?

Khi tôi xuất viện, tâm trạng của Phó Duệ vẫn rất tệ.

Trước mặt tôi thì giả bộ đáng thương

“Bảo bối, em không muốn về nhà sao? Hay là chúng ta cứ tiếp tục ở lại bệnh viện đi?”

Có lẽ người dân ở đây đều khỏe mạnh.

Bệnh viện tiếp nhận rất ít bệnh nhân, nhưng từ nhỏ tôi đã được dạy rằng không nên lãng phí tài nguyên y tế.

Tại sao tôi phải ở lại bệnh viện trong khi tôi có thể xuất viện?

Mãi cho đến khi về tới nhà Phó Duệ, tôi mới chợt nhận ra—mình như thể đã bị đem bán vậy.

Tên này… chẳng lẽ đã âm thầm lên kế hoạch ngay từ đầu?

Tôi cảm giác như bản thân đã nằm gọn trong tay Phó Duệ.

Tôi ngủ ở phòng khách, Phó Duệ ngủ ở phòng ngủ chính.

Nhưng bất kể tôi có khóa cửa phòng mình bao nhiêu lần đi nữa, đêm nào Phó Duệ cũng có thể mò lên giường tôi.

Sáng sớm hôm sau anh ta quay lại phòng ngủ chính, còn giả vờ hỏi tôi hôm qua ngủ có ngon không.

Tôi ngủ có ngon không á?

Trong lòng anh chẳng lẽ không biết à?

Nhịp thở của người bình thường lúc ngủ và lúc tỉnh không giống nhau.

Tôi không tin cái đêm tôi tỉnh dậy ở trong bệnh viện, anh ta không phát hiện ra tôi đang giả vờ ngủ.

Diễn xuất của anh chàng này ít nhất cũng tốt hơn tôi.

.......

Một đêm nọ, tôi đi thẳng vào phòng ngủ và trèo lên giường của Phó Duệ.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘