[Thiên Ái_] Chương 11

 Nhưng tìm mãi, không ai có điều kiện tốt bằng Cố Tu Ninh và Hoắc Dã.

Chưa kịp tìm được thì đã xảy ra chuyện.

20

Một tuần sau, Hoắc Dã đột nhiên nhớ ra đã từng hứa dạy tôi tập luyện.

Nói tôi thể chất quá yếu, kéo tôi đi leo núi.

Leo được nửa đường, chân tôi mềm nhũn.

Không phải vì mệt, mà vì kỳ phát tình của tôi rối loạn, lại đột ngột bùng phát.

Hoắc Dã không biết, tưởng tôi mệt.

Cõng tôi xuống núi.

Còn lẩm bẩm:

“Cậu thế này không được, sau này phải luyện nhiều hơn… ừm? Tô Túc?”

Tay hắn động đậy.

“Cậu lại chảy máu à?”

Tôi vùi đầu vào cổ hắn, cọ cọ.

Đầu lưỡi liếm nhẹ bên cổ hắn.

“Ồn quá…”

“Tôi khát… cho tôi được không?”

Cả người Hoắc Dã cứng đờ, giây sau chạy như bay.

Xuống tới khách sạn dưới núi, lập tức mở phòng.

Kiểm tra khắp người tôi.

Phát hiện tôi không phải chảy máu.

Còn gọi điện hỏi Cố Tu Ninh có hiểu tình trạng của tôi không.

Cố Tu Ninh bảo hắn đừng động, anh ta sẽ tới ngay.

Hoắc Dã rất nghe lời, không dám động.

Nhưng tôi không chờ được.

Kỳ phát tình của tôi, luôn bị bản năng chi phối.

Tôi trèo lên người Hoắc Dã, cầu xin hắn.

“Cho tôi… xin cậu… cậu bảo tôi làm gì cũng được.”

Những lời này tôi nói quen rồi, không cần suy nghĩ.

Cũng chẳng phải lời hứa gì.

Nhưng Hoắc Dã lại coi là thật.

Hắn hỏi tôi:

“Thật không? Vậy cậu có thể ở bên tôi không?”

Tôi chỉ muốn thỏa mãn dục vọng, liên tục gật đầu, nói được.

Hoắc Dã vui đến không chịu nổi, bế tôi lên giường, nhẹ nhàng hôn tôi.

Không đủ.

Vẫn không đủ.

Tôi vòng tay ôm eo hắn, thúc hắn nhanh hơn, mạnh hơn.

Hoắc Dã dù cố dịu dàng, cũng không nhịn được lâu.

Chẳng mấy chốc đã bị tôi dụ đến mất hết phòng bị, chỉ còn lại bản năng.

Ý thức tôi dần mơ hồ, mặc mình trôi dạt.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, dường như thấy Cố Tu Ninh.

Anh ta lặng lẽ nhìn tôi.

Hỏi:

“Một người đủ không?”

Không đủ.

Luôn có một khoảng trống không thể lấp đầy.

Tôi nở nụ cười mê loạn với anh ta, nắm lấy tay anh ta, khẽ liếm.

“Không đủ…”

Cố Tu Ninh hỏi tôi:

“Tôi là ai?”

Cái này tôi nhớ.

“A Ninh, anh là A Ninh được cả thế giới cưng chiều nhất.”

Hoắc Dã không vui, cắn lên cổ tôi.

“Vậy còn tôi?”

Có hơi đau, tôi không thích.

“Cậu là Hoắc thiếu ấu trĩ nhất…”

Hoắc Dã bật cười, nhướng mày với Cố Tu Ninh, nói:

“Cậu ấy cũng thích tôi, đâu phải của riêng cậu.”

Cố Tu Ninh hừ lạnh, đi vào phòng tắm.

Sau đó, tôi chẳng biết gì nữa.

21

Khi tôi tỉnh lại, Cố Tu Ninh và Hoắc Dã kẹp tôi ở giữa.

Nhìn thấy hai gương mặt đó, trời như sụp xuống.

【Hệ thống, nhiệm vụ có phải thất bại hoàn toàn rồi không?】

【Chúng ta thương lượng đi, để tôi chết cũng được, đừng đưa tôi về thế giới đó, được không?】

Hệ thống: 【Chết chóc gì chứ, toàn nói mấy lời xui xẻo.】

Hệ thống: 【Thật ra… nhiệm vụ lần này cũng không tính là thất bại?】

Tôi không hiểu: 【Hả?】

Hệ thống: 【Ba người ở bên nhau cũng là ở bên nhau mà, vận mệnh đan xen với nhau thì không tính là thất bại.】

Cũng được à?

Biết thế này, tôi đã đi đường tắt từ lâu rồi.

Để có thể sống tốt ở thế giới này, tôi sẵn sàng dỗ dành họ.

Một đám đàn ông thì tôi không đối phó nổi, nhưng hai người chẳng lẽ còn không được?

【Vậy cậu có thể giúp tôi tháo cái vòng cổ này không?】

【Tại sao? Cậu không sợ họ cắn cổ cậu à?】

【Không tháo cứ cảm thấy mình như chó, họ thích cắn thì cứ cắn đi, dù sao họ cũng chỉ là người bình thường, không thể đánh dấu được.】

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘