[Thiên Ái_] Chương 2

 3

Tôi dạy qua loa, Cố Tu Ninh học còn qua loa hơn.

Tôi liếc mắt là đưa tình, anh ta liếc mắt là muốn “tiễn cả nhà người ta lên đường”.

Tôi nằm trên sofa là mỹ nhân lười biếng, anh ta nằm là nhắm mắt ngủ luôn.

Có lúc tôi thật sự rất ghen tị với ánh mắt sắc bén và chất lượng giấc ngủ của anh ta.

Nhưng tiếc là, anh ta không duy trì được bao lâu.

Anh ta và công chính Hoắc Dã đều vừa thi đại học xong, được phân vào cùng một ký túc xá.

Hệ thống dùng năng lực hacker của nó, nhét tôi vào luôn đại học.

Cùng một phòng.

Bốn người.

Ngoài ba chúng tôi ra, còn có một người qua đường A.

4

Cố Tu Ninh và Hoắc Dã từng có chút duyên nợ.

Năm lớp 12, Cố Tu Ninh đã xuyên hồn tới.

Bị hệ thống ép chuyển lớp vào lớp của Hoắc Dã, giao nhiệm vụ HE song nam chính.

Nhưng bị Cố Tu Ninh lấy lý do chưa thành niên, hợp tình hợp lý từ chối.

Khó khăn lắm mới trưởng thành, hai người tốt nghiệp.

Cố Tu Ninh trực tiếp điền nguyện vọng cách xa ngàn dặm, định trốn nhiệm vụ.

Nhưng hễ liên quan đến dữ liệu, đều không thoát khỏi “thiên nhãn” của hệ thống.

Thế là hệ thống giống như một phụ huynh độc tài, sửa luôn nguyện vọng của anh ta.

Thấy Cố Tu Ninh thật sự không có ý muốn công lược, nó kéo tôi tới.

Tôi không hiểu lắm, hỏi hệ thống:

“Chẳng phải có cách không hợp tác thì giật điện sao? Sao không giật anh ta?”

Hệ thống im lặng.

Một lúc lâu sau mới nói:

【Tôi hy vọng đời này anh ấy có thể sống vui vẻ, mãi mãi không bị tổn thương.】

Cho nên mới kéo tôi tới, âm thầm ảnh hưởng anh ta, làm vật đối chiếu.

Ghen tị thật đấy.

Đã có hệ thống thiên vị Cố Tu Ninh rồi, tại sao còn để công chính cũng thiên vị anh ta?

Tôi liếc nhìn Cố Tu Ninh đang miễn cưỡng dọn vào ký túc xá.

Anh ta có dáng người cao, chân dài, da trắng lạnh, đường môi căng chặt.

Đẹp trai đến mức khiến gáy tôi nóng ran ngứa ngáy.

Chết tiệt.

Sao không để tôi xuyên vào chứ?

"Để cái thân thể lúc nào cũng phát tình này xuyên tới, thì tôi phải làm sao đây?"

Thiên vị, quá thiên vị rồi.

Tôi thu lại ánh mắt, thuần thục trải ga giường.

5

Vài phút sau, cửa ký túc xá bị đá bật ra.

Một thanh niên cao to, tóc xám bước vào.

Ngoại hình hoang dã, khí chất phong lưu.

Nhìn thấy Cố Tu Ninh, hắn khựng lại.

“Cố Tu Ninh? Trùng hợp vậy à.”

Cả người Cố Tu Ninh toát ra một loại “khí chất muốn chết” nhàn nhạt.

“Không trùng hợp, bị sắp đặt thôi.”

“Ý là sao?”

Hoắc Dã gãi đầu.

Cố Tu Ninh không giải thích, vẫn giữ phong thái lạnh lùng.

Thì ra hắn là công chính, quả nhiên rất “đủ đô”.

Ánh mắt tôi rời khỏi chiếc quần thể thao xám của hắn, cong môi cười.

Cực kỳ chuyên nghiệp mà dính lại gần hắn, thân thiết chào hỏi.

“Xin chào, tôi là Tô Túc, rất vui được làm quen.”

Tôi nửa nâng mí mắt nhìn hắn, tay chạm lên bắp tay hắn.

Ánh mắt đầy ngưỡng mộ:

“Cậu tên gì vậy? Cơ bắp đẹp quá, có thể dạy tôi luyện không?”

Hệ thống: 【A Ninh, nhìn cho kỹ, học cho tốt.】

Hoắc Dã rùng mình một cái, lùi hẳn ba bước.

“Đệt, cậu là ai vậy, có thể giữ khoảng cách được không?”

Cố Tu Ninh cười lạnh: 【Học cái gì?】

Hệ thống cãi cùn: 【Phản ứng này của Hoắc Dã, nhìn là biết cong rồi! Trai thẳng chắc chắn sẽ thoải mái để Tô Túc sờ cơ bắp! Hắn không thích kiểu như Tô Túc, chắc chắn thích kiểu như cậu.】

Cố Tu Ninh: 【……】

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘