[Thiên Ái_] Chương 3

 Tôi suýt bật cười.

Nhưng vẫn tiếp tục đóng vai “yêu diễm tiện hoá”, buồn bã liếc Hoắc Dã một cái.

Giọng chùng xuống:

“Xin lỗi, tôi chỉ là quá ngưỡng mộ cậu thôi, không cố ý làm người khác khó chịu.”

Có lẽ giọng hơi nũng nịu, da gà Hoắc Dã nổi hết lên.

Hắn xoa xoa cánh tay.

Tặc lưỡi.

“Người anh em, không phải tôi nói cậu đâu, sao nhất cử nhất động của cậu đều kiểu… lẳng lơ vậy? Cậu định hút tinh khí của tôi à? Làm ơn đứng đắn chút được không?”

Tôi không làm được.

Dù sao, tôi cũng là tổng thụ từ H văn đi ra.

Bất kể là kiểu thanh lãnh hay hoang dã, bị làm tới làm lui rồi cũng sẽ trở nên quyến rũ dâm khí.

Nếu có thể, tôi cũng không muốn biến thành như vậy.

Thế nên tôi rất tự nhiên tiếp lời:

“Tôi cũng muốn trở nên nam tính như cậu, cậu có thể dạy tôi không?”

Hoắc Dã hào sảng vỗ ngực.

“Người anh em, cứ để tôi! À đúng rồi, tôi tên Hoắc Dã, cậu gọi tôi Hoắc thiếu cũng được, hehe.”

Kiểu đàn ông này, vừa ngốc vừa thuần, dễ dụ nhất.

Chỉ cần lấy được “lần đầu” của hắn, hắn sẽ luôn nhớ mãi người đó.

Tôi nhất định phải khiến Cố Tu Ninh và Hoắc Dã ở bên nhau.

Chỉ như vậy, tôi mới có thể ở lại thế giới này, sống tự do tự tại.

Không được nữa thì… tôi sẽ bỏ thuốc, để hai người họ ngủ với nhau một lần.

Tôi quay về bàn học, lơ đãng lau bàn.

Cố Tu Ninh đi tới, thấp giọng nói với tôi:

“Tại sao không để tôi dạy cậu? Không phải thích học theo tôi sao?”

6

Bị phát hiện rồi.

Ngại chết mất.

Cả khuôn mặt tôi đỏ bừng lên.

Do thể chất.

Dù tôi chịu được, nhưng da mỏng, rất dễ đỏ.

Tôi còn chưa nghĩ ra trả lời thế nào.

Hệ thống đã lên tiếng.

【Dạy, đều dạy, cậu với công chính cùng dạy!】

Đúng rồi.

Như vậy có thể tăng cơ hội tiếp xúc giữa anh ta và Hoắc Dã.

Tôi đỏ mặt ngẩng đầu nhìn Cố Tu Ninh, nhỏ giọng hỏi:

“Cố Tu Ninh, cậu có thể dạy tôi không?”

Cố Tu Ninh lạnh mặt nhìn tôi.

Ánh mắt lướt một vòng từ mặt xuống cổ tôi.

Lạnh lùng nói:

“Muốn trở nên nam tính hơn, thì trước tiên sửa cái tật động tí là đỏ mặt của cậu đi.”

Không sửa được.

Đây là thiết lập mà H văn gán lên người tôi.

Thân thế bi thảm, vạn người mê, thân mềm dễ đẩy ngã.

Hơn nữa còn không chết được.

Mãi mãi thuần khiết, mãi mãi câu người.

Tôi cúi đầu, đáp lại Cố Tu Ninh:

“Tôi sẽ cố.”

Cố Tu Ninh trở về chỗ mình, tôi vào phòng vệ sinh.

Nhìn bản thân trong gương, mắt ướt như tơ, hai má ửng hồng.

Tức đến mức mở vòi nước, dùng nước lạnh rửa mặt thật lâu.

Nhiệt độ trên mặt hạ xuống, nhưng sau gáy vẫn âm ỉ nóng lên.

Cơ thể cũng vậy.

Khao khát đàn ông.

Tôi tắm nước lạnh suốt nửa tiếng.

Ra ngoài thì người bạn cùng phòng cuối cùng cũng tới.

Nhìn thấy tôi, biểu cảm hắn méo mó.

“Đệt, ký túc này hai đại soái ca, một đại mỹ nhân, còn cho người khác sống không vậy?”

“Ba người các cậu lập nhóm đi livestream đi, đảm bảo nổi luôn.”

Hắn tên Lục Nhậm Gia, tính cách vô tư.

Vừa hay làm dịu bầu không khí kỳ quái giữa ba chúng tôi.

7

Hoắc Dã nói sẽ dẫn tôi đi chơi bóng rổ để rèn luyện.

Cố Tu Ninh nói sẽ dẫn tôi chạy bộ.

Nhưng thực ra không có thời gian.

Tân sinh viên năm nhất đều phải quân huấn.

Cố Tu Ninh và Hoắc Dã đều cao hơn mét tám.

Tôi và Lục Nhậm Gia đều cao một mét bảy tám.

Hai người họ đứng hàng sau, cạnh nhau.

Tôi và Lục Nhậm Gia đứng giữa, còn hắn đứng phía sau tôi.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘