Ngón tay tôi vẽ vòng trên ngực hắn.
“Muốn xem cũng được, nhưng xem rồi thì phải chịu trách nhiệm với tôi.”
…
Xấu hổ chết mất.
Đây chính là “yêu diễm tiện hoá” sao?
Hơi buồn nôn thật.
Hoắc Dã chắc cũng nghĩ vậy.
Hắn lập tức đẩy tôi ra, hoảng hốt lùi tới cửa, dán lưng vào đó.
Mặt đỏ cổ cũng đỏ.
“Cậu cậu cậu! Quả nhiên cậu không bình thường!”
“Có thằng đàn ông nào như cậu không hả?!”
Hắn quay sang Lục Nhậm Gia, tìm sự đồng tình.
“Người qua đường A, cậu nói xem cậu ta có phải gay lộ rõ không?”
Lục Nhậm Gia mặt đầy dấu chấm hỏi, hỏi:
“‘Gay lộ là cái gì vậy?”
Hoắc Dã kinh ngạc hỏi cậu ta có dùng mạng không.
Rồi còn tốt bụng giải thích:
“Là đồng tính, là thích đàn ông đó.”
Lục Nhậm Gia gãi đầu, đỏ mặt nhìn tôi.
Lại ngại ngùng cúi đầu.
“Dù tôi là trai thẳng, nhưng nếu là mỹ nhân như Tiểu Tô , tôi thấy.... cũng được.”
Hoắc Dã trừng mắt.
“Được cái gì mà được?! Dừng ngay cái suy nghĩ đó lại, không được tưởng tượng!”
Lục Nhậm Gia trợn mắt.
“Cậu không thấy Tiểu Tô rất mê người sao? Tôi chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp như vậy, như thể cả người đều phát sáng.”
Hoắc Dã suy nghĩ một chút:
“Cũng đúng thật.”
Cố Tu Ninh bất ngờ lên tiếng:
“Cậu ta là bóng đèn hay là Ultraman thế?”
Hoắc Dã chỉ vào anh ta, ghé tai Lục Nhậm Gia nói lớn:
“Thấy chưa, đây mới là trai thẳng chính hiệu.”
Hệ thống: 【Ha ha ha, toang rồi, để Hoắc Dã phát hiện chân tướng rồi.】
Nhìn bọn họ nghiêm túc mà buồn cười như vậy, tôi không nhịn được bật cười.
Lúc hoàn hồn lại, cả ba người đều nhìn tôi không chớp mắt.
Hoắc Dã nói một câu cực kỳ “trẻ trâu”:
“Tô Túc, từ lúc nhập học đến giờ, tôi chưa từng thấy cậu cười thật sự, giống như một cái xác rỗng.”
Lục Nhậm Gia ôm mặt, khoa trương nói:
“Đệt, Tiểu Tô, cậu đẹp đến mức tim gan tôi run rẩy!”
Cố Tu Ninh: “…ở trước mặt người ngoài thì bớt cười lại, dễ rước phiền phức.”
Tôi đúng là một phiền phức lớn.
Cố Tu Ninh ghét phiền phức.
Cũng ghét luôn cả tôi.
Không chỉ vì bản thân tôi là phiền phức, mà còn vì tôi muốn tác hợp anh ta với Hoắc Dã.
Nhưng anh ta là người tốt.
Dù ghét tôi, vẫn sẽ giúp tôi.
Chẳng trách cả thế giới đều thiên vị anh ta.
11
Tôi hỏi hệ thống thời hạn hoàn thành nhiệm vụ là bao lâu.
Hệ thống nói là trong một năm.
Nếu không thành công, nó sẽ biến mất, linh hồn của Cố Tu Ninh sẽ bị xoá sổ hoàn toàn, còn tôi cũng sẽ bị đưa trở về cuốn tiểu thuyết H văn.
Có thể nói nhiệm vụ cấp bách vô cùng.
Không còn cách nào khác, tôi đêm nào cũng lôi họ ra sân vận động đi dạo.
Dù ban ngày họ quân huấn mệt như chó, tôi vẫn lì lợm kéo họ ra.
Để họ có thời gian ở riêng với nhau.
Vì chuyện này, Lục Nhậm Gia rất bất mãn, nói chúng tôi lập nhóm nhỏ, cô lập cậu ta.
Để công bằng, tôi cũng kéo cậu ta đi cùng.
Hai người cao lớn chạy phía trước.
Tôi và Lục Nhậm Gia đi bộ phía sau.
Một tháng trôi qua, Lục Nhậm Gia xin WeChat của mười tám cô gái.
Bị từ chối mười bảy lần.
Còn một lần được chấp nhận, thì cô gái lại xin WeChat của Hoắc Dã và Cố Tu Ninh.
Bị cậu ta tức giận block luôn.
Từ đó về sau, tôi rủ cậu ta đi dạo buổi tối, cậu ta dứt khoát từ chối.
Nói đi theo chỉ để làm “đối chứng” cho chúng tôi.
Có đánh chết cũng không đi.
Quả nhiên, bất kể là người ở thế giới nào cũng khó chiều.
May mà Hoắc Dã và Cố Tu Ninh lần nào cũng đi, nếu không tôi thật sự không biết phải làm sao.
0 Nhận xét