Hệ thống nói tôi biết quyến rũ người khác, thật ra không phải.
Tôi chưa từng chủ động quyến rũ ai.
Cho nên mỗi lần bắt chước kiểu “yêu diễm tiện hoá” đều khiến Hoắc Dã nổi hết da gà.
Hệ thống tìm tôi… đúng là tìm nhầm người rồi.
Nhưng tôi không thể để nó phát hiện tôi vô dụng.
12
Sau khi kết thúc quân huấn, tôi đề nghị cả ký túc đi ăn rồi hát karaoke.
Trong bữa ăn, tôi chuốc say Hoắc Dã.
Lén hỏi hắn thích kiểu người như thế nào.
Hoắc Dã cười hì hì nói hắn thích người đẹp.
Tôi quay sang nhìn Cố Tu Ninh, anh ta đang lạnh lùng nhìn chúng tôi.
Khuôn mặt đó… rất đẹp.
Dù hơi lạnh lẽo, nhưng vẫn có cơ hội.
Hoắc Dã gục xuống, tôi lại đi chuốc Cố Tu Ninh.
Cố Tu Ninh không uống rượu.
Tôi sốt ruột.
Cầm ly đưa đến bên miệng anh ta.
Anh ta nhìn tay tôi, rượu chảy dọc theo da xuống.
Có lẽ vì quen lịch sự, anh không từ chối nữa.
Dựa vào tay tôi, uống hết ly này đến ly khác.
Phải nói thật, cảm giác này… khá sướng.
Trước đây toàn là người khác ép tôi uống mấy thứ linh tinh.
Đây là lần đầu tiên tôi ép người khác uống rượu.
Trong lòng tôi nổi lên chút ác ý, nhìn hàng mày lạnh lùng của Cố Tu Ninh, thật muốn xem khi mất lý trí anh ta sẽ thế nào.
Thế là tôi rót cho anh ta rất rất nhiều rượu.
Anh ta say rồi, bắt đầu tìm rượu.
Lại liếm sạch rượu trên tay tôi.
Tôi rút cũng không ra.
Cuối cùng anh ta gục hẳn xuống.
Lục Nhậm Gia ngồi đối diện, mắt sáng lấp lánh nhìn tôi.
“Đến lượt tôi chưa? Tiểu Tô mau chuốc tôi đi.”
Tôi không chuốc cậu ta.
Chuốc say rồi thì không ai giúp tôi đưa Hoắc Dã và Cố Tu Ninh đến khách sạn.
13
Tôi mở một phòng giường lớn, ném Hoắc Dã và Cố Tu Ninh lên giường.
Rồi phủi tay rời đi.
Có lẽ do uống nhiều rượu, tim tôi đập rất nhanh, cả người nóng lên.
Hệ thống khen tôi: 【Quả nhiên tôi không chọn nhầm người! Đã ngủ chung một giường rồi, việc họ đến với nhau chỉ là chuyện sớm muộn thôi, hehe.】
Tôi không rảnh nói chuyện với nó, về ký túc cùng Lục Nhậm Gia, mệt mỏi leo lên giường.
Nằm đến nửa đêm, giường ướt.
Tôi nóng đến chịu không nổi, bò dậy đi tắm nước lạnh.
Lục Nhậm Gia vẫn thức chơi game, thấy tôi dậy, khịt khịt mũi.
“Tiểu Tô, nửa đêm cậu xịt nước hoa à? Hình như có mùi thơm thoang thoảng…”
Hệ thống hét lên: 【Đệt, tôi quên mất cậu có kỳ phát tình!】
Tôi cũng nhận ra.
Đây là lần đầu tiên tôi phát tình kể từ khi đến thế giới này.
Dữ dội vô cùng.
Mùi pheromone nồng đến mức người bình thường cũng có thể ngửi thấy chút ít.
Tôi cầu cứu hệ thống:
【Giúp tôi với.】
Hệ thống không giúp được.
【Kỳ phát tình của cậu chỉ có thể "giải quyết" bằng đàn ông. Yên tâm, người ở thế giới này sẽ không bị pheromone mê hoặc, cậu có thể đi săn tình, dùng xong thì vứt.】
【Tôi có thể chỉ cho cậu người nào khỏe mạnh, không bệnh tật.】
Bị lợi dụng và đi lợi dụng người khác — là hai trải nghiệm hoàn toàn khác nhau.
Tôi ghét bị ép buộc.
Cũng muốn được tùy tâm sở dục.
Thế nên tôi nghe theo đề nghị của hệ thống.
Nửa đêm rời khỏi ký túc, đến một hội sở cao cấp.
Hệ thống tìm cho tôi một kiểu tổng tài cấm dục mặc vest.
Nghe nói người này 26 tuổi, khỏe mạnh, đẹp trai, có tiền.
Ngủ xong còn có thể moi được một khoản.
Tôi cảm thấy nó nói rất có lý, từng bước tiến lại gần.
Chân mềm nhũn.
Ý thức cũng mơ hồ.
Trong đầu toàn là đàn ông… đàn ông…
0 Nhận xét