[Thiên Ái_] Chương 8

 Vừa đến bên người kia, tôi liền ngã vào lòng hắn.

Được hắn đỡ lấy.

“Vị tiên sinh này, cậu say rồi…?”

Tôi vùi trong ngực hắn, cọ cọ.

Hắn nâng mặt tôi lên nhìn, khẽ cười.

Bế tôi lên ngang người.

“Đây là cậu tự đưa tới cửa.”

Đi được nửa đường, hắn dừng lại.

Tôi bất mãn, cơ thể không yên mà cựa quậy.

Người đàn ông nhìn về phía trước, mày nhíu lại.

“Cậu là ai?”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

“Đây là bạn cùng phòng của tôi, cậu ấy say rồi, phiền anh giao lại cho tôi.”

Người đàn ông hỏi: “Bằng chứng?”

Cố Tu Ninh bước tới trước mặt tôi, gọi:

“Tô Túc, nhìn tôi.”

Tôi quay đầu, mơ màng nhìn anh ta.

Vươn tay ôm lấy cổ anh ta, cười đầy ác ý.

“Cố Tu Ninh… là anh à… tôi ghét anh… nhưng cũng thật ghen tị với anh…”

14

Cuối cùng tôi vẫn ngủ với người đó.

Cầu xin anh ta "cho" tôi.

Không cho thì tôi khóc, bò ra ngoài.

Nói sẽ đi tìm người khác.

Sau đó ý thức mơ hồ, ánh mắt tan rã.

Tỉnh rồi ngủ, ngủ rồi lại tỉnh.

Đến sáng, tôi mới có chút tỉnh táo.

Phát hiện người bên cạnh không phải tổng tài giàu có — mà là Cố Tu Ninh.

Trời sập rồi.

Tôi chui vào chăn, ôm đầu.

Tôi đã ngủ với Cố Tu Ninh, nhiệm vụ phải làm sao?

Chắc chắn thất bại rồi.

Tôi sẽ bị đưa trở về "nơi đó".

Sống những ngày không có tôn nghiêm.

Lặp đi lặp lại.

Muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.

Chi bằng chết đi cho rồi.

15

Trên cổ và lưng Cố Tu Ninh không còn chỗ nào lành lặn.

Trông anh ta rất mệt.

Giống như bị rút cạn.

Tôi dậy đi vào phòng vệ sinh mà anh ta vẫn chưa tỉnh.

Tôi nhìn mình trong gương.

Mắt mày chứa xuân, môi đỏ đậm.

Cảm giác vô lực và phẫn nộ ập tới.

“Tô Túc, mày thật hèn hạ! Ai cũng được, sao lại là Cố Tu Ninh?!”

Tôi đấm vỡ gương, nhặt một mảnh thủy tinh.

Không do dự cứa vào cổ tay.

Nhanh, mạnh.

Trước đây tôi đã vô số lần làm vậy.

Nhưng mỗi lần đều bị tên bác sĩ biến thái cứu lại.

Không ai cho phép tôi chết.

Nhưng thế giới này, không có hắn ở đây.

Dù sao nhiệm vụ cũng thất bại rồi.

Tôi cũng không muốn quay về "nơi đó" làm tổng thụ.

Biết đâu… tôi có thể giải thoát hoàn toàn ở thế giới này.

Máu từ cổ tay trào ra, tôi nở nụ cười khoái trá.

Hệ thống đột nhiên hét chói tai:

【A —— tôi vừa từ phòng tối ra, cái gì mà đỏ thế này?!】

【A Ninh —— đừng ngủ nữa, Tô Túc sắp toang rồi!】

Cố Tu Ninh bị dọa tỉnh, xông vào phòng vệ sinh.

Bồn rửa và sàn nhà đầy máu.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta, đưa mảnh kính trong tay ra, cười điên loạn.

“Cố Tu Ninh, nhiệm vụ thất bại rồi, chúng ta cùng chết đi.”

Mắt Cố Tu Ninh như muốn nứt ra.

Đỏ hoe.

Mắng tôi:

“Đồ điên.”

Nhưng tay lại run, ấn chặt cổ tay tôi.

Gọi cấp cứu.

16

Khi Hoắc Dã chạy tới bệnh viện, nhìn thấy dấu vết trên người tôi và Cố Tu Ninh... hiểu lầm.

Hắn đấm thẳng vào mặt Cố Tu Ninh.

“Con mẹ nó, uống say là có thể cưỡng ép cậu ấy sao?!”

Cố Tu Ninh không đánh trả.

Chỉ ngẩng lên nhìn tôi.

Không giải thích.

Đáng lẽ công thụ chính phải được tác hợp, lại vì tôi mà nảy sinh mâu thuẫn.

Tôi sống lại thì sao chứ?

Hết cứu rồi.

Nhưng tôi vẫn giữ chút lương tâm cuối cùng.

Bình tĩnh nói:

“Là tôi quyến rũ Cố Tu Ninh.”

Hoắc Dã không tin.

“Cậu rõ ràng thích tôi, muốn quyến rũ thì cũng phải quyến rũ tôi, chắc chắn là hắn ép cậu!”

Tôi tưởng tim mình đã chết lặng, không còn gợn sóng.

Nhưng câu nói này vẫn khiến tôi chấn động.

“Tôi thích cậu?”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘