[Thiên Ái_] Chương 9

 Cố Tu Ninh cười lạnh:

“Cậu đúng là tự luyến.”

“Cậu ta không thích bất kỳ người đàn ông nào, bao gồm cả cậu và tôi.”

Cố Tu Ninh rất hiểu tôi.

Tôi chỉ cần cơ thể đàn ông.

Tôi không thích đàn ông.

Tôi ghét đàn ông.

Nhưng Hoắc Dã không tin.

“Không thích tôi sao lúc nào cũng dụ dỗ tôi?”

Cố Tu Ninh nhấc mí mắt:

“Cậu gọi mấy hành động làm màu đó là dụ dỗ à?”

Hoắc Dã gãi đầu:

“Không phải… cậu ta lúc nào cũng đang dụ dỗ tôi.”

Cố Tu Ninh kết luận:

“Nếu chỉ cần cậu ta xuất hiện trước mặt là đã dụ dỗ cậu, thì tôi nghĩ cậu nên tự kiểm điểm lại.”

Thế là Hoắc Dã nhìn tôi, rồi nhìn Cố Tu Ninh.

Rơi vào trầm tư.

Họ đều rất tốt.

Chỉ là tôi không xứng.

Tôi hỏi hệ thống:

【Bao giờ đưa tôi trở về thế giới kia?】

Hệ thống hùng hồn:

【Tuy bây giờ nhìn có vẻ họ đều hứng thú với cậu, nhưng còn chưa hết một năm, ai biết sau này họ có từ tình địch biến thành người yêu không!】

Cố Tu Ninh: 【……】

Không bàn đến suy nghĩ của Cố Tu Ninh.

Tôi bị sự lạc quan của hệ thống lây nhiễm.

Đột nhiên cảm thấy mình còn có thể sống thêm chút nữa.

Cố Tu Ninh đã có thể lăn giường với tôi thì chắc cũng "có thể" với Hoắc Dã.

Nhiệm vụ này vẫn còn cứu được.

Ít nhất, trong một tháng tới tôi có thể sống không cần lo nghĩ.

Tôi lại vui lên.

Nằm trên giường bệnh cười ngây ngốc.

Cố Tu Ninh đưa tay lau mặt tôi.

Giọng vẫn lạnh nhạt:

“Khóc cái gì? Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

“Cùng lắm thì chúng ta cùng chết.”

Hoắc Dã hoàn hồn, la oai oái:

“Cái gì? Hai người định tuẫn tình à? Thế tôi phải làm sao?”

“Không phải, Tô Túc không phải đã cứu được rồi sao? Hay là cậu ấy mắc bệnh nan y?”

Hoắc Dã vẻ mặt đau buồn nắm tay tôi.

“Tô Túc, yên tâm, tôi có tiền, cậu nhất định không được từ bỏ điều trị!”

Đúng là một tên ngốc nhiệt huyết.

Cũng khá đáng yêu.

Hoàn toàn phù hợp với Cố Tu Ninh lạnh lùng ít nói.

Chẳng trách hệ thống nhất định muốn ghép họ với nhau.

17

Cố Tu Ninh hoàn toàn không có ý định quyến rũ Hoắc Dã.

Còn tôi thì đầu óc trống rỗng, thật sự không nghĩ ra cách nào để tác hợp cho họ.

Hơn nữa, từ khi tôi xuất viện, Hoắc Dã trông chừng tôi rất chặt.

Danh nghĩa là đề phòng Cố Tu Ninh gây bất lợi cho tôi.

Hắn lo thừa rồi.

Cố Tu Ninh trước giờ luôn lạnh lùng tự chủ, chưa từng dễ dàng mất kiểm soát.

Nếu lần trước không phải tôi cầu xin anh ta "cho" tôi, anh ta chắc chắn sẽ không phạm sai lầm.

Hoắc Dã làm vậy, càng khiến Cố Tu Ninh nhìn hắn không vừa mắt.

Cố Tu Ninh nói hắn có tư tâm, còn lấy cớ bảo vệ tôi.

Hoắc Dã tức đến đỏ mặt, suýt nữa đánh nhau với anh ta.

Hệ thống vẫn còn hớn hở nói: 【Đánh là thân, mắng là yêu, yêu đến cực điểm thì dùng chân đá.】

Nhìn quan hệ hai người càng lúc càng căng thẳng, tôi cũng phải chịu trách nhiệm rất lớn.

Đừng nói tác hợp, họ sắp thành kẻ thù rồi.

Vì thế, tôi lặng lẽ thuê một căn phòng bên ngoài.

Dọn ra ở riêng.

Nhân tiện nhờ hệ thống làm thủ tục tạm nghỉ học.

Dù sao cuộc đời tôi hôm nay còn chưa chắc có ngày mai, không cần bận tâm chuyện có nên đi học hay không.

Những ngày cuối cùng, tôi muốn sống tự do hơn, thêm chút nữa.

Dù kỳ phát tình tới, tôi cũng có thể tự chọn người mình thích, chứ không phải bị người khác chọn.

Tôi đi khắp nơi du lịch nửa tháng, lần đầu tiên thật sự cảm nhận được cảm giác được sống và tự do.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘